3 bài học trên hành trình mình tìm lại nụ cười

"Nếu số phận không chia cho bạn những quân bài tốt, hãy trở thành một người chơi bài giỏi"

bởi growwithmeow

 

“Sao mày lại lườm tao?” cô hàng xóm nhìn nó với ánh mắt giận dữ và hỏi. Nó ngơ ngác. Nó đâu có lườm ai! Chỉ là nó không điều khiển được con ngươi của chính mình. Đứa trẻ 8 tuổi ngày đó nghĩ, nếu nó không nhìn người ta nữa chắc người ta sẽ không nghĩ nó lườm họ đâu nhỉ? Và thế là là nó chẳng còn nhìn thẳng vào mặt ai khi nói chuyện nữa. Nó cúi thấp đầu, giấu đi ánh mắt ngây thơ và rồi dần dần giấu luôn cả những nụ cười vô tư mà một đứa trẻ ở tuổi đó nên có.

Và cứ thế, nó lớn lên, đeo thêm ngày càng nhiều những lớp áo giáp, những chiếc mặt nạ để bảo vệ bản thân khỏi những kỳ thị, định kiến mà xã hội vô tình đặt lên nó, nhiều đến mức đã có lúc nó còn chẳng thể nhận ra đâu là khuôn mặt thật, nụ cười thật của chính mình. Nó cố gắng để là một phần trong số họ, để thật “bình thường,” để làm những thứ mà người khác làm được. Và nó đã làm được.

Nó tự thi và đỗ đại học, tự kiếm học bổng để trả học phí, tự đi làm thêm để đóng tiền nhà. Trong lúc đó, nó vẫn làm dự án, tham gia và đạt giải trong nhiều cuộc thi và đạt học bổng toàn phần đi nước ngoài trao đổi. Nó vẫn có những trải nghiệm thật đáng nhớ, chỉ là ngày đó nhiều khi nó chẳng biết liệu nó có đang là chính mình và đang sống cho mình?

Nó ngày ấy chẳng biết thế nào là một nụ cười tươi theo đúng nghĩa. Trong hầu hết các bức ảnh, nếu nó không cười gượng thì sẽ là “cười như mếu. ” Nó cũng chẳng bao giờ dám nhìn thẳng mặt ai mỗi khi nói chuyện vì sợ người ta biết mình “không bình thường.” Nó ngoài là “con nhà người ta” trong mắt thầy cô, bạn bè thì còn là một con Mèo xù xì, gai góc, sẵn sàng xù lông lên để bảo vệ bản thân mỗi khi có ai đó lại gần.

Và mọi thứ bắt đầu thay đổi khi nó nghe được câu nói: “I am proud of being a person with a disability” (Tôi tự hào là một người khuyết tật) của một diễn giả mà trường nó học ở Mỹ mời đến chia sẻ về việc hoà nhập khuyết tật. Nó ngỡ ngàng vì chính bản thân nó ở thời điểm đó đã và đang nỗ lực từng ngày, từng giờ để “tháo xuống” cái “nhãn” mà cả thế giới đã cố dán lên người nó. Thế mà người ta lại tự hào.

Sau buổi hôm đó, nó nhận ra cách tiếp cận của nó đã chưa hợp lý ngay từ đầu. Thay vì cố gắng thay đổi môi trường xung quanh để nó “được là mình,” nó lại đi thay đổi chính mình, “hoà tan” chính mình vào môi trường xung quanh. Và từ giây phút đó, một hành trình mới bắt đầu, một hành trình của sự chấp nhận, thấu hiểu và yêu thương phiên bản không hoàn hảo cũng như học những bài học mà cuộc sống đã thiết kế riêng cho nó.

Và dần dần, nó trở thành mình, Mèo của ngày hôm nay, một người cũng có thể hoàn toàn ngẩng cao đầu, cười thật tươi và nói: “I am proud of being a person with a disability,” một người thực sự chấp nhận và yêu thương sự không hoàn hảo của chính mình và biết ơn những trải nghiệm và bài học mà những sự khác biệt ấy đem lại.

Và đây là 3 bài học mà mình học được trong hành trình mình dần dần bỏ xuống những lớp mặt nạ và tìm lại nụ cười cũng như sự tự tin của chính mình.

1. Chấp nhận và làm bạn với những điều bất như ý

Có một câu nói mình rất thích: “Nếu số phận chia cho chúng ta những quân bài xấu, hãy trở thành một người chơi bài giỏi.” Chúng ta không thể tự chọn được những “quân bài” cũng như không thể chọn được cha mẹ, dân tộc, màu da hay tình trạng sức khoẻ. Chính điều đó làm cho mỗi người có những nét riêng và làm cho thế giới này đa dạng và thú vị hơn.

Vì thế, thay vì “ước gì mình không được sinh ra” hay than trách cuộc sống này bất công, hãy cứ an yên mà chấp nhận những “quân bài” mà cuộc sống trao cho bạn. Vì chỉ khi bạn chấp nhận nó, bạn mới chính thức được chơi bài, cũng như bắt đầu bước những bước chân đầu tiên trên hành trình làm chủ cuộc đời mình. Bạn không thể thay đổi điểm xuất phát, nhưng với sự kiên cường, lạc quan và tình yêu thương, bạn có thể lựa chọn hành trình và đích đến cho cuộc đời mình.

Hãy chấp nhận những điều bạn không thể thay đổi và học cách trở thành những “người chơi bài” thật giỏi nhé!

2. Có thấu hiểu thì sẽ có yêu thương

Điều tiếp theo mà mình học được trên hành trình này là tầm quan trọng của sự thấu hiểu. Chỉ khi chúng ta hiểu những “quân bài” mình có, chúng ta mới tìm ra chiến thuật để chơi ván bài đó tốt nhất trong khả năng của mình. Và quan trọng hơn, chỉ khi thấu hiểu những nét riêng của chính mình, chúng ta mới bắt đầu yêu nó.

Quay trở lại với hành trình của mình, chỉ sau khi chấp nhận mình là người khuyết tật, tìm hiểu về khuyết tật, mình mới biết rằng việc đó không hề tệ như mình nghĩ. Chỉ khi hiểu rằng mắt mình yếu, mình mới yêu thương và chăm sóc nó cẩn thận hơn hay tìm đến những công cụ hỗ trợ để cuộc sống mình thêm phần dễ chịu. Thay vì chọn cách cúi mặt xuống để người khác không biết mắt mình kém, mình đã ngẩng đầu, cười thật tươi và chia sẻ với những người đối diện rằng: Em bị rung giật nhãn cầu nên đôi khi em không điều khiển được con ngươi mắt của mình, nên có gì mong anh, chị thông cảm. Và thế là mình được tự tin là mình, còn người đối diện cũng thấy thoải mái.

Mình tin rằng, ai cũng sẽ có những điểm khó mà khiến bạn tự hào. Mong bạn thay vì trốn tránh nó, hãy chấp nhận nó, thấu hiểu nó và yêu thương nó theo cách của riêng bạn. Mình tin, chính sự không hoàn hảo mới làm ta khác nhau và đẹp theo cách riêng của mình.

3. Bạn luôn có giá trị và xứng đáng được yêu thương

Mình dành những năm đầu đại học chỉ để lao ra ngoài, chứng minh cho thế giới là mình có giá trị. Mình sợ rằng, nếu mình không còn làm gì nữa, mình sẽ chẳng còn chút giá trị nào và trở nên vô dụng. Bởi thế mà mình đã làm việc không ngừng nghỉ, mình có trách nhiệm và yêu thương cả thế giới, trừ chính bản thân mình.

Mình không thể phủ nhận được việc sống chết “lao ra ngoài” đã mang cho mình rất nhiều trải nghiệm và cơ hội. Nhưng một thời gian dài chỉ trao đi mà không nạp vào hay nhận lại đã khiến mình trống rỗng và kiệt sức. Đến lúc ấy mình mới buộc phải dừng lại và học bài học về sự trắc ẩn với chính bản thân. Mình hiểu ra rằng, mình cũng có giá trị và xứng đáng được yêu thương. Sự tồn tại và hạnh phúc của mình cũng đã mang lại giá trị cho rất nhiều người rồi.

Mong trên hành trình của mình, bạn sẽ đi đủ nhanh để chạm đến thành công nhưng cũng bước đủ chậm để không bỏ rơi chính mình. Nếu hôm nay chưa có ai nói câu này với bạn thì: “Bạn à, bạn rất tuyệt vời và xứng đáng được yêu thương.”

Lời kết

Mình của bây giờ đã biết cười và yêu bản thân mình ở hiện tại. Mong rằng, những bài học này sẽ là một hành trang nho nhỏ để mình và bạn có “chiến thuật” chơi thật tốt những “ván bài” mà cuộc sống sẽ trao cho chúng ta ở tương lai. Luôn giữ trên môi nụ cười và vững vàng bước về phía trước bạn nhé.

Chúc bạn một ngày an yên.

Grow with Meow

You may also like

Để lại bình luận